Search Contact Us Bookmark this page Admin
Sắc đẹp & Phong cáchUng thư và Phòng ngừaLối sống lành mạnhSức khỏe tinh thần và stressGiới tính Nam/NữChủ đề nóng bỏng
SiteMaps 탐색 건너뛰기 링크Hidoc Home > Giới tính Nam/Nữ > Chăm sóc bệnh liên quan đến tình dục
Chăm sóc bệnh liên quan đến tình dục
Bệnh giang mai, ít gặp nhưng rất nguy hiểm
[2007-09-14 04:37] (1,062)

Bệnh giang mai là bệnh gì?

 

Giang mai là một căn bệnh lây nhiễm nguy hiểm do một loại vi khuẩn gây ra và bệnh lây lan qua quan hệ tình dục. Căn bệnh này đã có mặt trong nhiều thế kỷ.

 

Bệnh giang mai phát sinh bởi vi khuẩn Treponema Pallidum, đây là một loại xoắn khuẩn. Bạn có thể trông thấy xoắn khuẩn có hình xoắn ốc và ngọ nguậy khi nhìn qua kính hiển vi. Vi trùng này xâm nhập vào cơ thể qua niêm mạc nhầy gây nhiễm trùng bộ phận sinh dục. Khi bị nhiễm trùng, khu vực lây nhiễm bị loét không gây đau, còn được gọi là săng.

 

Triệu chứng của bệnh giang mai là gì?

 

Triệu chứng bệnh giang mai biến chuyển theo 3 giai đoạn

 

Giai đoạn đầu

Săng xuất hiện bên ngoài bộ phận sinh dục hoặc quanh khu vực bị lây nhiễm. Vi khuẩn này xuất hiện sau khi quan hệ tình dục từ 10-19 ngày với một người mắc bệnh giang mai. Vết loét không gây đau nhưng nhưng có mô rất cứng vì thế lúc đầu nhiều bệnh nhân không để ý.

 

Săng bắt đầu bằng việc nổi nhiều hột, trông như căn bệnh nhẹ ngoài da, nhưng dần dần những hột này nổi sần lên hoặc nổi mụn mủ và trở thành săng. Đây là triệu chứng đầu tiên của bệnh giang mai. Vết loét không gây đau và mất đi sau 3-6 tuần mà không cần phải điều trị, nhưng bệnh sẽ để lại thẹo.

 

Giai đoạn thứ hai

Nếu vi khuẩn gây bệnh giang mai không được điều trị ở thời kỳ đầu, vi khuẩn sẽ xâm nhập vào máu, và gây ra nhiều vấn đề phức tạp. Triệu chứng của bệnh ở giai đoạn này cũng giống như bị cảm chẳng hạn nhức đầu, đau cơ bắp, ăn không ngon miệng, viêm họng nổi hạch hoặc mắc bệnh ngoài da. Mầm bệnh lan khắp các cơ quan mà không biểu hiện triệu chứng nào, tỉ lệ triệu chứng tự nhiên biến mất chiếm 3/4 và săng chiếm 1/4. Giai đoạn thứ hai của bệnh giang mai xuất hiện sau tuần thứ 6 (kéo dài từ 2-6 tháng). Triệu chứng tiếp tục kéo dài từ 2-10 tuần.

 

Trong thời gian này, da và niêm mạc biểu hiện nhiều triệu chứng khác nhau, người ta có thể nhầm lẫn với bệnh ngoài da. Bệnh nhân nổi hạch, lở loét ở miệng, ở bộ phận sinh dục, hoặc ở quanh hậu môn, rụng tóc, toàn thân nổi mụn, loét ở lòng bàn bàn tay hoặc bàn chân. Những triệu chứng này thường biểu hiện quá nhẹ đến nỗi bệnh nhân không phát hiện và chúng cũng tự biến mất sau 2-3 tháng mà không cần phải điều trị.

 

Giai đoạn thứ ba

Nếu bệnh không được điều trị chu đáo, 30% bệnh nhân nhiễm bệnh giang mai có thể bị lây nhiễm ở những bộ phận khác của cơ thể ( còn gọi là giang mai ở giai đoạn cuối, nhiễm ở tim mạch, ở dây thần kinh…) Cụ thể, vi khuẩn gây bệnh giang mai có thể gây nguy hiểm cho não, tuỷ sống, tim, hoặc những cơ quan khác nếu bệnh nhân không điều trị trong vòng vài năm. Nếu bệnh lan vào não và gây bệnh thần kinh, bệnh này sẽ gây khó khăn trong việc cử động. Nếu bệnh lan vào tim và mạch máu, bệnh sẽ gây viêm động mạch chủ và làm thành mạch máu yếu đi.

 

Một triệu chứng đặc trưng ở giai đoạn này là khối u có tên gôm giang mai. Gôm giang mai có thể xuất hiện trên da hoặc xương và cũng có thể xuất hiện ở một số cơ quan khác. Nếu gôm giang mai bị viêm, nó sẽ loét. Tuy nhiên, bệnh giang mai không gây nhiễm trong giai đoạn này.

 

Giai đoạn ủ bệnh

 

Một số người biểu hiện một vài triệu chứng khi cơ thể họ mang vi khuẩn gây bệnh. Một số khác không nhận ra căn bệnh vì triệu chứng quá nhẹ. Tuy nhiên, nếu vi khuẩn gây bệnh giang mai vẫn còn sống, vi khuẩn sẽ gây ra những triệu chứng rất nguy hiểm về sau.

 

Nếu kết quả huyết thanh là dương tính và bệnh nhân không biểu hiện triệu chứng lâm sàng nào, người ta gọi đây là thời kỳ ủ bệnh. Giai đoạn ủ bệnh bắt đầu từ giai đoạn thứ hai cho đến giai đoạn cuối. Nói chung, có khoảng 25% bệnh nhân không điều trị ở giai đoạn thứ hai mắc bệnh trở lại. 90% bệnh nhân tái phát sau 1 năm và một số tái phát sau hai năm. Tuy nhiên, không có trường hợp nào bệnh tái phát sau 4 năm.

 

Bệnh giang mai bị lây nhiễm như thế nào?

 

Vi khuẩn gây bệnh giang mai chết bên ngoài cơ thể và yếu đi khi tiếp xúc với nhiệt độ, để ở nơi khô ráo, với ánh sáng mặt trời, và khi bị khử trùng. Vi khuẩn này xâm nhập vào cơ thể con người qua niêm mạc bị thương tổn trên da. Vi khuẩn không thể xâm nhập vào phần da khỏe mạnh. Bệnh giang mai gây ra chủ yếu do tiếp xúc với phần da bị nhiễm bệnh. Quan hệ tình dục, hôn, hoặc tiếp xúc trực tiếp với da nhiễm vi khuẩn sẽ lây bệnh. Ở một số ít trường hợp, đồ dùng hoặc máu của người mắc bệnh giang mai cũng có thể làm lây lan mầm bệnh. Phụ nữ mang thai cũng có thể lây bệnh cho thai nhi.

 

Bệnh sẽ lây nhiễm trong giai đoạn đầu và giai đoạn thứ hai. Ở giai đoạn đầu, nếu vết loét xuất hiện ở ngoài da hoặc ở âm đạo và phần da ở tinh hoàn, bao cao su trở nên vô dụng. Nếu vết loét ở miệng, bệnh cũng sẽ lây lan khi hôn bạn tình. Ở giai đoạn thứ hai, bộ phận sinh dục cũng nổi hột giống mụn cóc. Cũng giống như vết sẩn ở da, mụn này dễ lây nhiễm. Vết sẩn có thể mọc ở lòng bàn tay và có thể gây lây nhiễm nếu chạm tay vào người khác.

 

Giang mai chẩn đoán như thế nào?

 

Bệnh giang mai có thể được chẩn đoán bằng cách thử nghiệm máu hoặc phương pháp nhìn trong bóng tối. Tuy nhiên bạn phải dùng một số phương pháp kiểm tra khác để kiểm tra vi khuẩn giang mai đã lây lan đến đâu. Ví dụ kiểm tra chất lỏng ở cột sống sẽ giúp bạn kiểm tra vi khuẩn đã lan vào hệ thần kinh hay chưa.

Điều trị bệnh giang mai bằng cách nào?

 

Bệnh giang được điều trị bằng cách tiêm thuốc. Nếu bệnh nhân nhiễm bệnh được 1 năm, bệnh nhân chỉ cần tiêm 1 mũi thuốc Penicillin. Nếu bệnh nhân nhiễm bệnh hơn 1 năm, bệnh nhân phải tiêm 3 mũi thuốc Penicillin (một tuần một mũi).

 

Đối với bệnh nhân bị dị ứng với thuốc Penicillin, họ có thể tiêm thuốc Cetriaxone trong vòng 14 ngày. Bệnh nhân cũng có thể uống thuốc Doxycycline (một ngày 2 lần, uống trong 4 tuần) hoặc thuốc Tetracycline hoặc Erythromycin (một ngày 4 lần, uống trong 4 tuần)

 

Tuy nhiên, nếu bệnh đã đến giai đoạn cuối, bệnh cần phải điều trị tận gốc

 

Ngay cả trong thời kỳ mang thai, bệnh giang mai cũng cần phải được điều trị ngay sau khi căn bệnh được chẩn đoán. Bệnh có thể lây nhiễm cho thai nhi qua nhau thai. Nếu bệnh không được điều trị, bệnh có thể làm cho thai nhi mù lòa hoặc thậm chí chết non.

 

Bệnh giang mai và AIDS có liên quan với nhau?

 

Giang mai chủ yếu bị lây nhiễm qua quan hệ tình dục. Chính vì thế, nếu một người bị nhiễm bệnh giang mai, người này cũng có thể bị nhiễm bệnh lậu, Chlamydia hoặc AIDS, những căn bệnh này cũng lây lan qua con đường tình dục. Do đó, bệnh nhân mắc bệnh giang mai cũng nên kiểm tra xem mình có mắc bệnh lậu, Chlamydia hoặc AIDS hay không.

Leave a comment
Name *
Password *
Mail(Will not published)
Website
Comment *
T�i kh�ng ch_c ch_n n_i b_n Th�ng tin, n Says:
2015-08-07 11:14:37
T�i kh�ng ch_c ch_n n_i b_n Th�ng tin, nh_ng t_t ch_ __. T�i c_n ph_i chi ti�u m_t s_ th_i gian h_c t_p nhi_u ho_c hi_u bi_t nhi_u h_n. Thanks for tuy_t v_i th�ng ttin T�i _angt�m ki_m th�ng ttin n�y cho s_ m_nh c_am�nh.
Sắc đẹp & Phong cáchUng thư và Phòng ngừaLối sống lành mạnhSức khỏe tinh thần và stressGiới tính Nam/NữChủ đề nóng bỏng
ⓒ2007 HIDOC, Inc. All rights reserved. HIDOC does not provide medical advice, diagnosis or treatment. See additional information.